Câu chuyện rơi nước mắt của một gia sư lớp 4 tại Hà Nội

Câu chuyện rơi nước mắt của một gia sư lớp 4 tại Hà Nội

Gia su lop 4 là một công việc không phải là dễ dàng, nhất là việc giáo dục một đứa trẻ ở độ tuổi này lại càng khó. Nhưng càng khó càng vượt qua được thì thành quả đạt được càng lớn lao và đáng trân quý. Và câu chuyện rớt nước mắt của một cô sinh viên sư phạm đã làm người ta hiểu hơn về sự thành công đạt được sau khó khăn.

Sự khó khăn trong những buổi đầu nhận lớp gia su lop 4 tại Hà Nội

Với một cô sinh viên ở tỉnh lẻ lên Hà Nội học với ước mơ trở thành một giáo viên đang hừng hực cháy bỏng. Bước sang năm thư hai, cảm thấy mình đã có được một chút kĩ năng và muốn trải nghiệm việc dạy học thực tế đồng thời kiếm chút thu nhập để giúp đỡ cha mẹ, Lan quyết định tìm đến các trung tâm gia sư đang cần tim gia su lop 4.

Sau trao đổi, Lan đã được nhận một lớp gia sư cho một cậu bé trai học lớp 4. Với tinh thần nhiệt huyết của tuổi trẻ, Lan rất hào hứng khi được đi dạy và tự tin với khả năng của mình. Thế nhưng cuộc sống đâu có dễ dàng như thế.

Buổi đầu tiếp xúc, Lan nhận ra khả năng của cậu bé này không được nhanh nhạy như những đứa trẻ khác. Sau khi trao đổi với bố mẹ của em, họ cũng không kìm được nước mắt mà tâm sự rằng cậu bé chậm phát triển hơn nhiều đứa trẻ khác.

Với sự khởi đầu như này, Lan thực sự nản lòng và muốn từ bỏ, càng tiếp xúc Lan càng thấy gia su lop 4 tại Hà Nội với trường hợp này thật sự rất khó bởi khả năng nhận biết của em rất chậm. Nản lòng, Lan định sẽ nói chuyện với bố mẹ bé để chấm dứt công việc này.

Sự vượt lên trên khó khăn và thành công rớt nước mắt của cô gái trẻ

Thế nhưng sau một đêm suy nghĩ, Lan đã thay đổi quyết định của mình. Cô gái trẻ ấy nghĩ rằng một nhà giáo không bao giờ được từ bỏ dù cho học sinh của mình có như thế nào? Và biết được rằng càng khó khăn cô sẽ càng trưởng thành và có được cho bản thân nhiều kinh nghiệm hơn.

Và rồi cô tìm ra một phương pháp dạy mới, trao đổi với phụ huynh để cả hai bên cùng kết hợp giúp đỡ bé. Bố mẹ cậu bé đã đặt niềm tin rất nhiều vào cô gia su lop 4 trẻ trung này và cô không thể từ bỏ như thế được.

Càng ngày, sự gắn bó với cậu bé và phương pháp dạy học đúng hướng đã mang lại kết quả tích cực hơn. Không còn là những điểm số thấp kém nữa mà thay vào đó là điểm số ở trên mức trung bình.

Nhận ra sự thay đổi đó, Lan càng tin tưởng hơn vào nghề nghiệp và khả năng của mình và càng quyết tâm hơn. Mỗi ngày đi dạy, Lan đều có kế hoạch sẵn cho cả cô và trò, kết hợp giữa học vào chơi. Dần dần sự tiến bộ ngày càng thấy rõ hơn.

Sau một thời gian dạy học thì cũng đã đến thời gian Lan kết thúc hợp đồng làm việc của mình với công việc gia su lop 4 cho cậu bé này. Lan thấy vui vì mình đã có thể giúp cậu bé tiến bộ hơn nhiều, nhưng niềm vui ấy có lẽ sẽ trọn vẹn hơn nếu như em có thành tích tốt trong kì thi cuối năm học.

Một ngày Lan đang đi học về thì nhận được một hộp bưu phẩm, mở ra là một bức ảnh cậu bé mà cô dạy dỗ cầm trên tay tấm bằng khen trong buổi lễ tuyên dương học sinh cuối năm học cùng nụ cười rạng rỡ. Kèm theo đó là một lá thư “ Con cảm ơn cô Lan”. Đến lúc này cô gái trẻ ấy đã không kìm được nước mắt và khóc lên trong niềm hạnh phúc.

Đôi khi niềm vui của một cô giáo trẻ trong tương lai có lẽ chỉ cần có thế, là sự tin tưởng, là lòng yêu mến và là sự thành công của những đứa học trò nhỏ của mình. Và chắc chắn công việc gia su lop 4tại Hà Nội đã cho Lan trả nghiệm lớn trong nghề.